Đức Phật chỉ bạn con đường cải thiện vận mệnh cực đơn giản mà ai cũng làm được

0

Nội dung chính [Hiện]

(Tuvicaimenh.com) Chỉ bạn con đường cải thiện vận mệnh theo Phật đơn giản, có thể bạn cũng biết nhưng đã bỏ qua, chỉ tốn chút công sức nhưng thay đổi cả đời của 1 con người.

1. Phải hiểu rõ luật nhân quả 

thay đổi vệnh mệnh theo đức phật

Chúng ta đang sống trong thế giới này, mỗi ngày đều có rất nhiều điều làm phiền chúng ta ai cũng có nỗi khổ riêng.

Xung quanh chúng ta luôn có rất nhiều người đang sống tốt và vui vẻ, cũng có nhiều người bận rộ lo cơm áo gạo tiền, lo ăn từng bữa.

Có đôi lúc chúng ta bình tâm suy nghĩ, tại sao lại có chiến tranh, đói kém, bệnh tật và đau khổ? Tại sao chúng ta thiếu tiền và hạnh phúc? Ý nghĩa cuộc sống của chúng ta là gì? Tại sao chúng ta còn sống?

Kết quả cho những câu hỏi này là những gì mà con người đang cố gắng tìm ra.

Để hiểu được những chân lý từ con đường cải thiện vận mệnh theo Phật, con người ta phải biết một quy luật của vũ trụ, đó là “luật nhân quả”.

Nhân quả là gì? Nguyên nhân là hạt giống (tiền nhân), và kết quả là quả (hệ quả).

Lời Phật dạy rằng, "Trồng dưa được dưa, gieo đậu được đậu" là nhân quả. “Trồng dưa nghĩ đến đậu, gieo đậu nghĩ dưa” thì điều này vi phạm luật nhân quả.

Không có kết quả nên không phải là nhân quả, nói nhân quả là sai lầm.

1.1 Công thức của luật nhân quả

1 + 1 = 2, 1 là hạt giống (nguyên nhân), cái sau 1 là chất xúc tác (hỗ trợ), và 2 sau dấu "=" là quả (quả).

Hạt giống + (đất, nước, ánh sáng mặt trời, không khí, phân bón ...) = trái cây

Nguyên nhân + chất xúc tác = hiệu ứng

1.2 Tính chất của luật nhân quả

Sự chuyển hóa lẫn nhau: Nguyên nhân trở thành kết quả, và kết quả trở thành nguyên nhân. Kết quả của thứ này trở thành nguyên nhân của một thứ khác.

Trước sau như một: Có nhân thì phải có quả, có quả thì phải có nhân.

Chu kỳ vô tận: Nhân quả không có bắt đầu và cũng không có kết thúc, vòng tuần hoàn vẫn tiếp tục.

2. Sống phải biết cho đi

Tất cả chúng ta đều muốn trở nên giàu có, vì vậy hãy cùng xem công thức nhân quả để có được tiền:

Hy sinh (tiền, hạt giống) + lao động (hỗ trợ) = quả ngọt thu được (tiền, hoa quả)

Vì vậy, nhân quả không chừa một ai, có “cho” thì mới có “nhận”. Biết được luật nhân quả này thì chúng ta mới có cơ hội phát tài.

Chúng ta đã làm rất nhiều việc cực kỳ vất vả, việc tốt có, việc xấu có. Vậy tại sao không thấy được tiền dư, chúng ta phải xem mình đã gieo “hạt giống” chưa.

Không gieo "hạt" thì đừng mong mùa màng, đừng mong chiếc bánh từ trên trời rơi xuống, trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy! Muốn có tiền phải bỏ ra công sức và lao động, biết cho đi thì tiền kiếm được mới dư dả về lâu về dài.

Một quý ông chỉ hạnh phúc khi trở thành một quý ông thực thụ, ăn sung mặc sướng vô tư vô lo, và một kẻ ác sẽ trở thành kẻ ác thật sự khi bị sai khiến làm việc xấu để rồi từ đó trở thành một kẻ xấu xa.

Câu này có nghĩa là nếu bạn có “hạt giống”, chỉ cần bạn đợi thời cơ chín muồi, bạn sẽ tự nhiên “lấy được”, không cần tốn nhiều công sức.

Một số người không biết liệu họ đã gieo "hạt giống" hay chưa mà đòi hỏi quả ngọt. Nếu bạn không gieo một "hạt giống" thì đừng mong có được quả ngọt.

Sẽ còn oan sai hơn nếu dấn thân vào con đường vi phạm pháp luật và tự đưa mình vào tù chì vì danh lợi trước mắt, ham kiếm tiền nhanh bằng mọi cách bất chấp hậu quả như buôn lậu, bán hàng trái phép…Thật đáng sợ đến mức phi lý!

Sống mà muốn nhận được quả ngọt thì phải biết hy sinh, “cho đi" phải là "cho đi" từ trái tim chân thành không vụ lợi tính toán. Làm từ thiện mà cứ chăm chăm nghĩ để lấy phước thì không bao giờ có được phước, hãy nghĩ mình làm vậy chỉ để tiêu tan nghiệp chướng là được.

“Cho đi” kỳ thực là không đòi hỏi gì được đáp lại, trong lòng cũng không có cảm giác gì.

Đơn giản vậy thôi, chúng ta đã gieo "mầm" của sự "cho đi", khi biết được sự thật này, tôi mong trái tim của bạn có thể "cho đi" thường xuyên hơn.

Tiền đầu tư cho công việc kinh doanh của bạn bây giờ không phải là hạt giống, mà là sự trợ giúp. Tiền của bạn được sử dụng cho các hoạt động quyên góp và từ thiện đó là mới là hạt giống và chính nghĩa.

Chúng ta đang đi trên đường, một số người ăn xin đang chìa tay ra xin bạn, trước tiên bạn phải hiểu rằng những người ăn xin này không phải là thấp hèn, không được học hành đến nơi đến chốn nên mới ăn xin.

Bạn phải đồng cảm với họ, nên coi đó như một lời nhắc nhở bản thân về cách sống và đừng quên bố thí cho họ bằng tấm lòng chân thành. Về việc những người ăn xin này sẽ làm gì với số tiền bạn cho hay họ có thực sự nghèo hay không, đó là việc của họ, không phải việc của bạn.

Chỉ cần biết việc bạn làm là tốt, họ làm việc xấu không phải việc của bạn. Đừng ngăn cản bản thân bạn gieo trồng những “nhân” tốt.

Của cải mà bạn đã làm việc chăm chỉ để có được sẽ bị thiên tai như lũ lụt, hỏa hoạn, gió mạnh và động đất lấy đi, không thể mang theo tới chết, không thể trường tồn mãi mãi.

Nếu bạn không làm ăn chân chính, khi bạn nhận được tiền, bạn sẽ bị pháp luật của đất nước trừng phạt và tiền của bạn sẽ bị tịch thu.

Nếu bạn thường xuyên muốn trộm tài sản của người khác, hậu quả xấu là tiền của bạn thường bị mất trộm.

Nếu bạn không may mắn, không có giáo dục, không biết cách giáo dục thế hệ sau, lại nuôi một đứa con hư thì tiền của bạn sẽ bị tiêu xài hoang phí.

Không những thế, bạn còn có tuổi thọ ngắn và không thể sống mãi với những của cải mình đang có.

Vì vậy, nếu khôn ngoan hơn, bạn không nên tích lũy quá nhiều của cải trên đời, và tốt hơn hết là nên thường xuyên bố thí, năng làm việc thiện, phóng sinh để thay đổi vận mệnh.

3. Câu chuyện về nhân quả

Cau chuyen ve nhan qua

Khi Đức Phật Thích Ca còn sống, một hôm Ngài đang ngồi trên Pháp đài và thuyết giảng cho các đệ tử thì  một người phụ nữ trông như đang mang thai đến nơi Đức Phật thuyết pháp, bà ta chỉ vào Đức Phật và chửi:

"Tôi tìm anh lâu rồi, đến giờ này anh vẫn còn ngồi đây nói bậy bạ. Em và anh đã cùng nhau sinh con rồi. Giờ anh không quan tâm đến gia đình, lại đến đây lừa gạt người ta. Bây giờ anh nói xem tôi phải thu xếp như thế nào? "

Khi người phụ nữ này nói xong, nhiều Phật tử và thính giả đang nghe Pháp đã cảm thấy khó hiểu và phi lý.

Đức Phật là một đấng giác ngộ vĩ đại, và tất nhiên hiền nhân hiểu điều đó, người im lặng và bình thản trước lời chửi rủa của người phụ nữ.

Lúc bấy giờ, hòa thượng Muggallian (đệ tử thượng tọa của Đức Phật và đệ nhất thần thông), vì biết chút phép thuật nên ông ấy biết người phụ nữ đã đặt một thau nước lên bụng, thắt lưng và cải trang thành một phụ nữ có thai để vu khống Đức Phật.

Kết quả là hòa thượng Mugallian đã dùng siêu năng lực của mình để biến thành một con chuột chui vào trong váy của người phụ nữ, cắn đứt dây đeo và chiếc chậu rơi ra khiến nhiều người bất ngờ nhận ra.

Thì ra người phụ nữ này đến để vu oan cho Đức Phật với ý đồ xấu, và rất nhiều đệ tử bình thường chưa giác ngộ đã bắt đầu chửi rủa lúc đó:

"Ngươi không biết Đức Phật là ai sao? Lại còn dám đến chửi rủa và đặt điều vu oan cho Phật, to gan quá đáng. Hôm nay sao lại làm tội lớn như vậy, không sợ xuống địa ngục sao?".

Ngay khi mọi người vừa dứt lời thì mặt đất nở ra và người phụ nữ bị ngã xuống.

Vào lúc đó, một vị vua hỏi Đức Phật: Cho tôi hỏi, người phụ nữ này chỉ nói vài câu rồi ngã lăn ra đất và biến mất, vậy hiện tại cô ấy đang ở đâu?".

Phật nói:

Bạn không biết, tội lỗi thứ nhất của cô ấy là nghiệp của tâm, còn lại là nghiệp về miệng, ý nghĩ xấu đã thúc đẩy miệng cô phỉ báng Đức Phật. Bây giờ cô ấy đang bị rơi xuống địa ngục và chịu tội.

Ở đời nên cẩn thận cái miệng của mình bởi “Lưỡi là gốc của lợi hại, miệng là cửa của họa phúc”, một người sáng suốt sẽ học cách ngậm miệng, nói chuyện có chừng mực, tâm ắt có đường đi.